Sunday, July 19, 2009

Hàng hiệu


Hình như c đến dp tháng 7 là mùa shopping vì là mùa summer sale, cũng như sau Giáng sinh sale cho mùa đông, nói chung là gim giá nhiu th nhưng sale nhiu nht vn qun áo giày dép nghĩa là đ thi trang. Tt c mi người, già tr gái trai nô nc đi sm hàng, t qun áo cht đng vào vn c phi mua theo phong trào, vì kiu gì c sale là phi mua, nó như thành tp quán, mt th shopping addict. Không cn cũng mua, mua vì nó r.

Sau mt ngày do ph h tng người nhà shopping ngm thiên h street sale trên St Catherine, ngày gim giá ln nht ca khu ph ni tiếng nht Montreal , kết qu cui cùng là ngân sách thâm ht trên dưới 200$ trong đó mt na gift, nghĩa là mình năm nay cc kỳ kim chế, mc dù đã đnh th (may quá không có cá trê chui ng) là không mua gì vì gi phi v nhà vi 3-4 vali qun áo giày dép, mà vn phi dt rut vt li gn chc đôi giày vi vài vali qun áo li, jeans chc cái đ các loi ri quá na còn chưa ct gu, áo sơ mi áo polo thì mi lai cũng vài chc chiếc ri. Tt nhiên có lý do th hai là tht nghip sp phá sn, ba là, mà lý do này mi gi là t hi, phát hin ra mt thói rt xu khi mua qun áo, mt là ch mua khi cc r không th cưỡng li ni, mua không mc s đi tng hoc bán làm t thin hai là ch ngó hàng mình thích, sale ít cũng mua, còn hàng lìu tìu thì r cũng chng mua, mà hàng thích thì li toàn là cái mà ngoi ta gi là "hiu". Mà hình như xu hướng sau ngày càng thng thế. Thi gian thay đi tính cách hay là trong mình naturally tn ti mâu thun ca mt k bình thường bn cht là gin d nhưng li thi thong ni hng bt cht k tính và cu kỳ hơn bình thường, chc tui già ri nó thế.

Cái thi khi chưa bt đu bước chân ra khi VN năm 2000, thì khi qun áo vn ch đo là áo sơ mi rng thùng thình ca may 10, An phước, Vit Tiến, vina giy thi thong có đ hay hàng mua GMC đã thy ngon ri, thì đnh cao ca thi trang ch là đ Pierre Cardin , vi li xem đ các bn Dunhill nhìn lên TV vi bn nhc blue danube (các bn 7x chc vn còn nh), đã nghe đã thy nhưng chưa nếm vì đt quá, ch dám dùng. Complete thì may sn Nhà Bè hình như có 600 nghìn hay cùng lm là Phú Hưng Tiến Thành ch không dám Cao Minh.

Trong my năm đu bên x kinh đô ca Gia Nã Đi, thi trang ch đo vn là áo nhp khu t VN trong hai vali xách sang dùng mãi không hết, hoc cũng lm là áo đ GAP hay Tommy mua dp boxing day, c nghĩ Chaps Ralph Lauren vi Ralph lauren cũng là Lauren c, chưa nói là biết phân bit black label, purple label nó khác nhau thế nào . Cũng không biết thế nào là sơ mi hay suits fit cho đúng kiểu. Hình tượng nông dân nhà quê cày trên đường nha chính hiu, ăn mc xunh xoàng không bao gi biết là qun áo (nh là h) t gi trch đi mt cách lch s ca “hai lúa”, vn không mt đi.

Theo như mt nghiên cu, thì s phi mt 15 năm đ ci to mt trc phú Nga có tác phong mt quystock Anh nếu được rèn luyn, như vy bn cht nông dân giản dị tunh toàng cu th annamit thì s muôn đi không thay đi , khi có chưa đến 10 năm sng x Canada vn đã ăn mc xu vãi hàng so vi châu Âu. nhng thói hư tt xu thích hàng hiu nếu có thì vn c b nhim ch là do hoàn cnh xô đy. Biết đâu v li Vit Nam s quay tr li được vi sơ mi va hè hay suits made in Lng Sơn.

T nhiên nghĩ xem đ hiu nó là cái kh gì nhi mà li hp dn người ta thế nh, đ người ta phi móc túi mt đng tin ra cho hàng hiu mà nhiu người tht lên: điên. Hình như khái nim đ hiu cũng không rõ ràng lm. Có mt s người tng tt c các loi fashion brand vào làm hàng hiu. Vì thế nên các th loi tommy hilfilger, mexx, esprit, mango, Zara cũng được coi là đ hiu trong khi mt s người bĩu môi bo nhng brand này ch là casual clothing. Tt nhiên cũng có casual clothing va đp va đt nhưng mà hãng casual thì li không đc đáo v design, “đng hàng” nhiu quá. Nó ging ht kiu ch em ph n Hà ni theo phong trào thi trang TV, thy din viên x Kim Chi có cái váy đp là ít lâu sau t qun áo ca ch em ai cũng có cái như thế, trên đường ai cũng ging ai. Cũng có nhng người bo các th loi Guess by Marciano, CK black label, , United colors of benetton ch có Sisley collection cũng có th đưa vào đ hiu nhưng nhng người khó tính thì bo đ hiu, phi là Luxury Fashion brand, hay nói chính xác hơn là premium high end designer kiu hàng bán trong Sask Fifth Ave, Neiman Marcus hay Eluxury. Hay như Levis cc kỳ ni tiếng v jeans là thế, nhng bo đ jeans hàng hiu, thì chc chn phi là Rock& Republic, Diesel, Citizen’s of humanity, ch dt khoát không th là qun 501 Levi’s hay Tommy Hilfilger cho dân chăn bò Calgary được. Vic đ hiu đinh nghĩa đúng là tùy quan nim, và trình đ và ..túi tin ca tng người.

L dĩ nhiên, đ hiu là đt, thế nhưng có phi là c đ hiu đt tin là đp. Không ít mt s người mua hàng hiu hp dn bi qung cáo. Các siêu sao hay người mu, bn thân người h đp, mc bao ti cũng đp, nên khi h mc đ hiu dưới bàn tay thn kỳ ca công ngh make up thì ch biết là đ hiu làm h đp hơn hay là h làm đ hiu ni tiếng hơn. Có l c hai tôn nhau lên nên đã c o tưởng là mình mc đ hiu vào cũng đp như các siêu sao. Thy các siêu sao holywood đ xô vào Raw denim jeans, th là các nhãn hiu ni tiếng ca sao mc: 1921, nudie, 7 of all mandkind, đua nhau được mua.

Mt s ngoi thì lí lun là cht liu, kiu dáng ngon ch có đ hiu mi có. Hin nhiên đắt và đi kèm vi nó thông thường là cht lượng thì khi bàn: cht vi, k thut may và đc bit là thiết kế. Nhưng đi béo lùn hay bng ph mt người bình thường khoác lên high-end designer, dĩ nhiên không phi lúc nào cũng đp. người dp lép như cái ko khoác sơ mi Moschino hay đã hay ghét th thao ưa th dc li thích mc slim fit AX đ khoe cái bng như trng thì trông càng l bch. Thế nên trước hết “ fit” và “match” hình dáng người mc là tiêu chí quan trng hơn là brand, nhiu người còn giu đi brand đ hiu ca mình đang mc, ch nhng người tinh ý mi biết. H mc đ hiu đ h nâng giá tr ca mình lên trong ý nghĩ ca chính mình, take care bn thân và cm thy t tin hơn. Mà nói thng ra là đa phn "t sướng". Tt nhiên ai cũng mun “match”, nhng phù hp thế nào con tùy văn hóa và gout ăn mc ca người mua. Nhưng gu gì thì gì, qun áo giày đp trước hết nó phi thoi mái, t tin và nếu đ giu đi nhng nhược đim ca người mc na thì càng tt. Trong lùn thì s thy đ thp hơn, gy trông đ que ci đi hay tròn thì s slim hơn. Bi mc đích cui cùng ca thi trang là làm cho người ta “đp” hơn. Đa s đ hiu , vi nice cut, cht liu vi ngon lành, li được bn bán hàng chuyên nghip tư vn trong các ca hàng xn, tt nhiên s làm người ta đp ra, vn đ ch là “đu tiên” thôi.

Nhưng như thế thì nhiu người cũng cãi người ta s đi may dng MTM (made to measure) là n, chc chn ch cn mt th may gii, chn cht liu vi tt không cn đến high end designer, vn đ tiêu chun va và đp. Mà li r hơn rt nhiu. bi nhiu người vn không th chu ni cái giá cao vô lý ca đ hiu. Vì thế mt s người dùng hàng hiu, là đ h khng đnh đng cp? Có mt s nhng đi trc phú c khoác bt c cái gì lên vi cái mác to t b Gucci, Versace là đ khoe mình classy vi thiên h ri. Đng cp (chng t) lm tin hay sành điu thì tt nhiên ri, nhưng dường như bao gi ca các high end desinger cũng theo mt phong cách riêng ca h, và vì thế nhng người mua đ ca h dng thưong lưu không gì khác là vì thích style đó, mun khng đnh mình theo phong cách ca designer, hay ch ít là cũng phù hp vi tính cách ca người mua. Vì thế nên có nhng người trung thành ch vi mt vài brand “rut”. H biết h thích style nào, phù hp vi h, đ c theo nó mãi. Ph n có th thay đi nhiu, nhng đàn ông thì rt ít.

Nhưng có mt s ln ngoi mua hàng hiu li là tng hp h ln cái lí do trên, ch phân bit được do là thích khoe, hay là vì đp, hay là vì mun to phong cách nuveau rich, nhưng mt nguyên nhân chính na là do sale. Không biết là may hay không may cho nhng k thích hàng hiu, thi thong cũng có nhng đt hàng hiu sale. Có th sale đến 40-50% hay đôi khi đến 70-80%. Và vì thế nhng k ít tin hơn , nhưng vn có th có cơ hi xài hàng hiu. Và thú vui shopping mua hàng hiu, cũng là mt cách gii ta stress cc tt, bun, shopping, vui, shopping. Người ta s sung sướng âm khi mua được hàng hiu giá r bt ng, đp và phù hp vi người mình, đ được mũi n ra như chú h Tiến Mnh khi có mt k khác trm tr khen "stylish". Có li gì không khi người ta mun làm mình đp lên, t tin hơn, lch s hơn bng hàng hiu. Vn đ là trong kh năng cho phép, h vn mua được nhng gì mình thích, mình cn và phù hp vi mình thì ch bao gi là trc phú c. Mua hàng hiu mt cách chn lc, s thích thú hơn vác tin ra mua mt đng v. Tt nhiên dính vào hàng hiu là nghin, vì có ai mà không thích đp, thích khoe. Nhưng cái quan trng là biết khi nào dng, cái đó mi kh, vì khi nghin c nhìn thy đp, là li ni máu thèm, thì người ta li phi “nghiến răng”. Và thế là tuy “r”, tuy "mega sale" nhưng credit card vn c tăng lên vèo vèo.

Vì thế nên nhiu lúc nghĩ là trúng lôtô đi, đ thành triu phú, lúc y khi phi lo không tin mua đ hiu. Nhưng mà đến lúc thành triu phú ri , thì mc qun bò rách như lão ch DHL Larry Hillblom, cũng vn th hin “đng cp” như thường, thì cn quái gì đó hiu h tri?


Wednesday, June 24, 2009

Hồ Tây một thời đã xa

Đã gần chục năm kể từ khi xa Hà nội, tôi lại được ngồi uống café thảnh thơi trong một buổi tối cuối tuần trên đường Thanh niên. Giữa tháng 12 mà ban ngày nóng như mùa hè, những buổi tối ngồi bên hồ thật dễ chịu, không lạnh, mát mẻ, ít nhất là với người đã quen với ở xứ lạnh như tôi, còn với các cô gái Hà thành, không biết do trời se lạnh hay muốn làm duyên mà hầu như ai cũng khoác một áo len mỏng trông khá quyến rũ. Đường Thanh Niên buổi tối thứ 7, vậy mà vắng hơn tôi hình dung. Vẫn có khá nhiều đôi ngồi chơi ven hồ , nhưng cũng ít hơn những gì tôi nghe đồn. Tự nhiên tôi chợt có ý nghĩ rằng chả lẽ bây giờ các đôi vào nhà nghỉ hay sao mà đường dạo ven hồ Tây tự nhiên vắng hẳn đi. Café Highland* khá ngon, nhưng cảm giác được ngồi bên cạnh một người bạn, và ngắm người Hà nội, nhìn hồ Tây đêm với tôi là quý giá hơn cả. Nhìn sang đường Cổ Ngư xưa để tìm lại cảm giác thời thơ bé, của thời học sinh vô tư và của những ký ức trước khi xa Hà nội. Hồ Tây khi tôi còn bé, được đi thuyền trên hồ thật rộng , nghi ngút tầm mắt, cộng với chút sương mù bảng lảng mặt nước trời lạnh, càng làm hồ thêm huyền bí, làm tôi vẫn tin truyền thuyết hồ Tây có thật. Chùa Trấn Quốc thâm nghiêm và u tịch, hằng đêm 30 tết, nhóm bạn cấp 3 của tôi có truyền thống vào chùa hái lộc và chụp ảnh giao thừa. Hay mỗi dịp liên hoan, cả lớp phổ thông lại kéo nhau lên bờ hồ ngồi hát hò. Những khi ấy, hồ Tây trong kí ức của tôi thật thân thuộc nhưng cũng thật huyền bí và lung linh.

Giờ ngồi đây, phóng tầm mắt sang phía bờ kia của hồ, tự nhiên tôi thấy nó có phần chật chội và xô bồ. Chùa Trấn Quốc đã sửa lại, những màu sơn loè loẹt bắt mắt nhưng vẻ u tịch thủa xưa không còn nữa. Một người bạn của tôi nói rằng, sau gần chục năm về Hà nội thấy thất vọng, “ Hà nội xưa “ lưu giữ trong kí niệm của bạn tôi không còn nữa. Tôi hiểu rằng không thể khăng khăng cực đoan như thế, đơn giản vì mỗi cảnh vật qua thời gian thay đổi và cả cái nhìn của những người xa cũng thay đổi, không thể giữ những hình ảnh vẫn lưu giữ trong tuổi thơ. Có thể vì tôi đã trưởng thành, đi nhiều hơn, đã đến những hồ ngút tầm mắt với diện tích rộng hơn cả Hà nội, hoặc là diện tích hồ Tây đã thu hẹp lại, bởi những vụ lấn chiếm, nhà hàng, khách sạn mà tôi nhìn thấy hồ nhỏ bé đi. Vậy mà tôi đã hy vọng nó thay đổi để trở nên đẹp và hiện đại hơn, chứ không phải giữ nguyên khư khư hoặc càng ngày càng tệ. Hồ Tây rất đẹp, nhưng không gian xung quanh mới là quan trọng. Những nơi tôi đã từng đi qua, xung quanh các hồ chủ yếu là các công viên, bãi cỏ, những con đường đi dạo dưới những hàng cây chứ không phải là các nhà hàng khách sạn cao tầng, lại càng không phải các khu biệt thự thi nhau chen ra sát mép nước và thoải mái xả rác xuống hồ khiến cho hồ thu hẹp lại càng gây cảm giác tù túng. Ai cũng nhìn thấy điều đó, các kiến trúc sư quy hoạch lại càng thấy, chỉ có điều người ta không có thể làm gì được để thay đổi, hoặc dám hi sinh để thay đổi không thì mới là điều quan trọng.

Mọi thứ vẫn cứ thay đổi, nhưng khi tình yêu với hồ Tây là không thay đổi, thì người ta vẫn muốn làm gì đó, ngoài việc mong ước và hy vọng…

Hanoi 12/2007-Montreal 6/2009.

*Cafe Highland Hồ Tây giờ đã đóng cửa

Thursday, June 18, 2009

Muà xuân


-->(Thi thỏang cũng cần phải viết...)

Mùa xuân trên quê hương với tôi là ngày tết bận rộn và hơi thở ấm nóng của đất trời, với những cánh đào cành mai, nhưng cũng là những ngày mưa phùn dai dẳng, những hôm trời nồm kéo dài tập trung trong khoảng từ tháng 1 đến tháng 3. Còn mùa xuân hiện tại, chỉ thoáng qua khoảng 2-3 tuần, bắt đầu từ tháng cuối tháng 3, có khi là từ giữa tháng 4 đến đầu tháng 5, nhưng là khoảnh khắc vui tươi của những mầm cây xanh mơn mởn đã kịp trồi lên và trổ lá từ bao giờ sau mấy tháng dài ngủ đông, của chùm hoa nở rực rỡ trên những đường phố.

Cuối tháng 4 đầu tháng 5, có lẽ là thời tiết lạ nhất trong năm, nắng vàng rực rỡ, nhưng mà vẫn có chút gì vương vấn của cái lạnh lạnh tạo nên một cảm giác rất đặc biệt, nhưng đặc biệt nhất là nó mang hương vị thực sự của hội mùa hoa, là thời điểm hoa nở rộ nhất trong năm. Ở những nơi tôi từng sống hoặc có dịp ghé qua, đó là những thảm hoa tulip trong tulip festival ở Ottawa, vạt bồ công anh vàng rực trên những bài cỏ xanh mướt ở bờ sông St Lawrence ở Montreal, hay những chùm hoa Magnolia dọc những đường phố Boston trên đường tới lễ hội cherry blossom nổi tiếng của Washington DC, vả cả chùm hoa táo li ti khi chạy dọc những đường phố ở Vancouver, Seatle.
 Tulip festival (Ottawa)
Apple flower-Ottawa

Hoa mộc liên (Magnolia)-Boston

Bảo rằng tôi thích mùa xuân ở đâu nhất. Well, what can I say? Với nhiều người suốt đời gắn bó trên mảnh đất quê hương, người ta sẽ dễ dàng có câu trả lời. Còn với kẻ lang thang khá nhiều nơi, thật khó để so sánh. Một bên là quê hương, cho dù mùa xuân gắn liền với những đợt viêm mũi dị ứng kéo dài, những ngày nồm chảy nước, nó vẫn ăn sâu vào máu thịt mà người ta không thể quên, còn bên kia là sự trải nghiệm, là những gì từng trải qua và gắn bó một phần đời của mình. Vì thế nên người ta không thể chọn nơi nào mình thích nhất, chỉ có thể tận hưởng những gì đẹp nhất của mùa xuân những nơi mình may mắn hay vô tình đã đi qua, và cảm ơn đời đã cho ta được lang thang qua những lễ hội hoa mùa xuân.
Tulip in Montreal

Hoa bồ công anh (dandelion)

Hoa thủy tiên (daffodils)
Cherry blossom in Seattle.

Monday, February 9, 2009

You’ve got mail

Đã lâu lắm rồi tôi tự nhiên được ngồi xem lại “You’ve got mail”, một bộ phim khá nổi tiếng từ những năm cuối 1998-99 của Meg Ryan và Tom Hanks. Kể từ lần đầu tiên xem khi cách đây chúng gần chục năm giờ tôi vẫn thấy hay, vẫn thích Meg và Tom, những cảm xúc lãng mạn như khi xem lần đầu tiên không còn nữa. Có chăng nó chỉ gợi nhớ lại những ngày đầu khi xa nhà với kỷ niệm vui vẻ của thời kỳ đầu khi dùng AOL internet của những năm 2000 và lại nhớ về New York City , thành phố yêu thích của tôi. Nhưng kỳ thực phim bất chợt làm tôi liên tưởng đến thư tay. Bộ phim cuối thập kỷ 90 này được viết lại từ kịch bản khác những năm 40, khi chỉ có nhận thư viết tay. Khi mà thời đại này giờ tất cả giao dịch được thay thế hết bằng thư điện tử, những tấm thiệp gửi cho nhau những dịp đặc biệt cũng được thay thế bằng e-card, thì thư viết tay càng ít dần đi.

Không hiểu giờ còn có nhiều người viết cho nhau những lá thư tay không nhỉ. Có lẽ rất hiếm, ít nhất là với người thành phố. Cuộc sống quá bận rộn, mobile phone, gõ sms nhoay nhoáy, email, chat, quá đủ để người ta không phải ngồi viết những lá thư cho nhau mất thời gian, lại chờ thêm mấy ngày để gửi đi, không biết có bị thất lạc không. Và vì thế thói quen viết thư mất dần đi. Tôi vẫn nhớ việc mình ngồi viết 2 trang thư về cho ba mẹ vất vả cả mấy tiếng, dường như cảm giác viết thư tay không quen nữa. Thế mà hồi xưa thế hệ ba mẹ tôi xa nhau viết được cái cái thư hàng chục trang. Hay như hồi sinh viên của đầu những năm 90 của chúng tôi, khi email còn chưa có, cũng viết được 4-5 trang còn tuần 2-3 lá. Nhưng với email hay sms, người ta đâu có thời gian nghĩ nhiều mà chỉ mang thông báo tin tức, ít có dịp thể hiện tình cảm. Tôi đọc lại những lá thư tay, vẫn thấy có cái gì đó khác với những email tôi đọc. Chính sự chậm rãi của việc viết thư tay, làm người ta suy nghĩ cẩn thận hơn, khiến những dòng chữ viết tay tình cảm và chau chuốt hơn chằng. À nhưng không, đã có thơ máy để sáng tác sau này sẽ có thư máy, để khi người ta viết hết cảm xúc thì có thể nhờ máy tính làm thay.

Nhưng thật kỳ lạ, giờ đây ở đây, tôi vẫn có cảm giác là mong thư đến mỗi ngày. Ở đây, chủ yếu là thư liên quan đến chuyện tiền nong ngân hàng , rồi thì trước đây là giấy tờ xin học, xin visa, ngoài ra chủ yếu là của quảng cáo rao vặt. Những thứ ấy, không quan trọng lắm, hôm nào không thấy thư đến là lại thấy thiếu thiếu, dù biết là chẳng để làm gì. Dường như cảm giác mong và nhận thư , ít nhất là để cảm giác mình tồn tại, hay chính xác hơn là có cảm xúc liên hệ với người khác. Thi thoảng nhìn thấy thư viết tay, hay những tấm thiệp, dù không phải dành cho mình, vẫn có cảm giác ấm áp hơn. Dường như người ta vẫn thích và mong cho cái gì hiện hữu, để cho người đã được nhìn, được cảm nhận nó hơn là những gì người ta không thể sờ thấy, nhìn thấy. Đặc biệt là với thư tay, ít nhất thì người ta cũng nhận được cái gì đó mang dấu ấn của riêng người gửi, cho dù chỉ là những nét viết ngắn ngủi trên tấm thiệp chúc mừng hay những dòng chữ tràn đầy tình yêu thương trong những lá thư viết tay, thì ít nhất những cái đó mang lại cảm giác “người” hơn, chứ không phải là những nét chữ từ máy tính vô cảm, cho dù nó rất đẹp.

Vậy là hàng ngày , cũng như việc đầu tiên đến công ty là mở email, khi đi làm về, việc đầu tiên của tôi là mở hòm thư, để thật vui khi được nhìn những dòng chữ viết tay của những người thân, hay thất vọng khi trong hộp thư chỉ toàn quảng cáo. Giống như hồi xưa, mỗi lần vào AOL, lại mong chờ một điệp khúc quen thuộc “ You’ve got mail”.